<!DOCTYPE html>
    <html lang="vi" xmlns="http://www.w3.org/1999/xhtml" prefix="og: http://ogp.me/ns#">
    <head>
<title>Chủ nghĩa Duy tâm của một quan niệm về lãnh thổ</title>
<meta name="description" content="Chủ nghĩa Duy tâm của một quan niệm về lãnh thổ - Savefile - Tin Tức -...">
<meta name="author" content="Khoa Đông phương học">
<meta name="copyright" content="Khoa Đông phương học [webmaster@flis.vinades.my]">
<meta name="generator" content="NukeViet v4.5">
<meta name="viewport" content="width=device-width, initial-scale=1">
<meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8">
<meta property="og:title" content="Chủ nghĩa Duy tâm của một quan niệm về lãnh thổ">
<meta property="og:type" content="website">
<meta property="og:description" content="Savefile - Tin Tức - https&#x3A;&#x002F;&#x002F;fos.ussh.vnu.edu.vn&#x002F;vi&#x002F;news&#x002F;savefile&#x002F;tan-man-phuong-dong&#x002F;chu-nghia-duy-tam-cua-mot-quan-niem-ve-lanh-tho-628.html">
<meta property="og:site_name" content="Khoa Đông phương học">
<meta property="og:url" content="https://fos.ussh.vnu.edu.vn/vi/news/savefile/tan-man-phuong-dong/chu-nghia-duy-tam-cua-mot-quan-niem-ve-lanh-tho-628.html">
<link rel="shortcut icon" href="https://fos.ussh.vnu.edu.vn/uploads/fos/dph-4.png">
<link rel="canonical" href="https://fos.ussh.vnu.edu.vn/vi/news/savefile/tan-man-phuong-dong/chu-nghia-duy-tam-cua-mot-quan-niem-ve-lanh-tho-628.html">
<link rel="alternate" href="https://fos.ussh.vnu.edu.vn/vi/news/rss/" title="Tin Tức" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="https://fos.ussh.vnu.edu.vn/vi/news/rss/tin-hoat-dong/" title="Tin Tức - Tin hoạt động" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="https://fos.ussh.vnu.edu.vn/vi/news/rss/su-kien-nha-truong/" title="Tin Tức - Nhân vật - Sự kiện" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="https://fos.ussh.vnu.edu.vn/vi/news/rss/lich-cong-tac-tuan/" title="Tin Tức - Lịch công tác tuần" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="https://fos.ussh.vnu.edu.vn/vi/news/rss/thong-tin-tuyen-sinh/" title="Tin Tức - Thông tin tuyển sinh" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="https://fos.ussh.vnu.edu.vn/vi/news/rss/tan-man-phuong-dong/" title="Tin Tức - Tản mạn Phương Đông" type="application/rss+xml">
<link rel="preload" as="style" href="https://fos.ussh.vnu.edu.vn/assets/css/font-awesome.min.css" type="text/css">
<link rel="preload" as="style" href="https://fos.ussh.vnu.edu.vn/themes/flis/css/bootstrap.min.css" type="text/css">
<link rel="preload" as="style" href="https://fos.ussh.vnu.edu.vn/themes/flis/css/style.css" type="text/css">
<link rel="preload" as="style" href="https://fos.ussh.vnu.edu.vn/themes/flis/css/style.responsive.css" type="text/css">
<link rel="preload" as="style" href="https://fos.ussh.vnu.edu.vn/themes/default/css/news.css" type="text/css">
<link rel="preload" as="style" href="https://fos.ussh.vnu.edu.vn/themes/flis/fonts/Alatsi/stylesheet.css" type="text/css">
<link rel="preload" as="style" href="https://fos.ussh.vnu.edu.vn/themes/flis/css/custom.css" type="text/css">
<link rel="preload" as="style" href="https://fos.ussh.vnu.edu.vn/assets/css/flis.vi.21.css" type="text/css">
<link rel="preload" as="script" href="https://fos.ussh.vnu.edu.vn/assets/js/jquery/jquery.min.js" type="text/javascript">
<link rel="preload" as="script" href="https://fos.ussh.vnu.edu.vn/assets/js/language/vi.js" type="text/javascript">
<link rel="preload" as="script" href="https://fos.ussh.vnu.edu.vn/assets/js/DOMPurify/purify3.js" type="text/javascript">
<link rel="preload" as="script" href="https://fos.ussh.vnu.edu.vn/assets/js/global.js" type="text/javascript">
<link rel="preload" as="script" href="https://fos.ussh.vnu.edu.vn/assets/js/site.js" type="text/javascript">
<link rel="preload" as="script" href="https://fos.ussh.vnu.edu.vn/themes/default/js/news.js" type="text/javascript">
<link rel="preload" as="script" href="https://fos.ussh.vnu.edu.vn/themes/flis/js/main.js" type="text/javascript">
<link rel="preload" as="script" href="https://fos.ussh.vnu.edu.vn/themes/flis/js/custom.js" type="text/javascript">
<link rel="preload" as="script" href="https://fos.ussh.vnu.edu.vn/themes/flis/js/bootstrap.min.js" type="text/javascript">
<link rel="StyleSheet" href="https://fos.ussh.vnu.edu.vn/assets/css/font-awesome.min.css">
<link rel="StyleSheet" href="https://fos.ussh.vnu.edu.vn/themes/flis/css/bootstrap.min.css">
<link rel="StyleSheet" href="https://fos.ussh.vnu.edu.vn/themes/flis/css/style.css">
<link rel="StyleSheet" href="https://fos.ussh.vnu.edu.vn/themes/flis/css/style.responsive.css">
<link rel="StyleSheet" href="https://fos.ussh.vnu.edu.vn/themes/default/css/news.css">
<link rel="StyleSheet" href="https://fos.ussh.vnu.edu.vn/themes/flis/fonts/Alatsi/stylesheet.css">
<link rel="StyleSheet" href="https://fos.ussh.vnu.edu.vn/themes/flis/css/custom.css">
<link rel="StyleSheet" href="https://fos.ussh.vnu.edu.vn/assets/css/flis.vi.21.css">
<style type="text/css">
	body{background: #fff;}
</style>
    </head>
    <body class="sub-page">
<div id="print">
	<div id="hd_print">
		<h2 class="pull-left">Khoa Đông phương học</h2>
		<p class="pull-right"><a title="Khoa Đông phương học" href="https://fos.ussh.vnu.edu.vn/">https://fos.ussh.vnu.edu.vn</a></p>
	</div>
	<div class="clear"></div>
	<hr />
	<div id="content">
		<h1>Chủ nghĩa Duy tâm của một quan niệm về lãnh thổ</h1>
		<ul class="list-inline">
			<li>Thứ năm - 09/08/2018 00:00</li>
			<li class="hidden-print txtrequired"><em class="fa fa-print">&nbsp;</em><a title="In ra" href="javascript:;" onclick="window.print()">In ra</a></li>
			<li class="hidden-print txtrequired"><em class="fa fa-power-off">&nbsp;</em><a title="Đóng cửa sổ này" href="javascript:;" onclick="window.close()">Đóng cửa sổ này</a></li>
		</ul>
		<div class="clear"></div>
		<div id="hometext">
		</div>
				<div class="imghome">
			<img alt="Chủ nghĩa Duy tâm của một quan niệm về lãnh thổ" src="https://fos.ussh.vnu.edu.vn/uploads/fos/news/2018_08/code-of-conduct.jpg" width="650" class="img-thumbnail" />
						<p>
				<em>Chủ nghĩa Duy tâm của một quan niệm về lãnh thổ</em>
			</p>
		</div>
		<div class="clear"></div>
		<div id="bodytext" class="clearfix">
			<p style="text-align: right;"><em>GS.TS. Trần Ngọc Vương</em></p>

<p style="text-align: right;"><em>Trường Đại học Khoa học X&atilde; hội v&agrave; Nh&acirc;n văn H&agrave; Nội</em></p>

<p style="text-align: justify;">Người ta thường rất hay nhắc đến những tấm bản đồ, những &ldquo;chiến dịch bản đồ&rdquo; kh&ocirc;ng những được vẽ ra dưới thời Quốc d&acirc;n Đảng, m&agrave; l&agrave; cả từ khi nước Cộng ho&agrave; Nh&acirc;n d&acirc;n Trung Hoa ra đời, v&agrave; được tiến h&agrave;nh ph&acirc;n ph&aacute;t nhiều lần ra nhiều nước tr&ecirc;n thế giới, cả ch&acirc;u Phi v&agrave; ch&acirc;u Mĩ Latinh, trong đ&oacute; nổi r&otilde; một sự v&ocirc; l&yacute; nếu đem đối chiếu đường bi&ecirc;n giới tr&ecirc;n bản đồ với đường bi&ecirc;n giới Trung Quốc tr&ecirc;n thực tế, v&agrave; từ đ&oacute;, c&oacute; thể thấy rất r&otilde; t&iacute;nh chất b&agrave;nh trướng trong &yacute; đồ của những kẻ chỉ đạo để vẽ ra n&oacute; [1] . Nhưng c&oacute; thể v&agrave; cần thiết đi s&acirc;u th&ecirc;m v&agrave;o những c&acirc;u hỏi tiếp theo như: tr&ecirc;n cơ sở n&agrave;o m&agrave; những người nắm giữ linh hồn của những &ldquo;chiến dịch bản đồ&rdquo; kia lại tự phong cho m&igrave;nh một sự &ldquo;bảo hộ&rdquo; tr&ecirc;n một l&atilde;nh thổ lớn như vậy? Thực tế n&agrave;o c&ugrave;ng với những ti&ecirc;u ch&iacute; l&yacute; luận n&agrave;o đ&atilde; cho họ ph&oacute;ng b&uacute;t vẽ ra những đường bi&ecirc;n giới k&igrave; lạ, m&agrave; trong mắt mọi người n&oacute; vừa đ&aacute;ng gh&ecirc; tởm, vừa nực cười lại cũng vừa đ&aacute;ng lo ngại như thế? Nếu &ldquo;l&yacute; lẽ&rdquo; của Israel trong vấn đề l&atilde;nh thổ l&agrave; ho&agrave;n to&agrave;n trắng trợn v&ocirc; l&yacute; hiển nhi&ecirc;n (đ&ograve;i đất sống tr&ecirc;n l&atilde;nh thổ c&aacute;c nước Ảrập), nếu chủ nghĩa b&agrave;nh trướng của đế quốc Mĩ, bằng chủ nghĩa thực d&acirc;n mới m&agrave; x&acirc;m chiếm đất đai &ldquo;theo c&aacute;c hiệp định&rdquo;, th&igrave; đ&oacute; l&agrave; v&igrave; cả hai t&ecirc;n b&agrave;nh trướng n&agrave;y kh&ocirc;ng c&oacute; &ldquo;truyền thống&rdquo; về l&atilde;nh thổ. Tr&aacute;i lại, chủ nghĩa b&agrave;nh trướng của Trung Quốc n&ecirc;u khẩu hiệu &ldquo;thu hồi những đất đ&atilde; mất&rdquo; l&agrave;m một trong những l&iacute; do tồn tại chủ yếu. Phải chăng Trung Quốc trừ những v&ugrave;ng họ &ldquo;kh&ocirc;ng tiện đ&ograve;i&rdquo; &ndash; v&agrave; tr&ecirc;n thực tế l&agrave; họ c&oacute; l&iacute; do đầy đủ để đ&ograve;i &ndash; hiện nay như Đ&agrave;i Loan, Hồng K&ocirc;ng v.v., vẫn c&ograve;n những v&ugrave;ng đất n&agrave;o đ&oacute;, vốn thuộc quyền sở hữu của họ, được c&ocirc;ng ph&aacute;p quốc tế chấp nhận, m&agrave; lại ở trong tay c&aacute;c nước l&aacute;ng giềng v&agrave; kh&ocirc;ng l&aacute;ng giềng? Họ c&oacute; ch&uacute;t l&iacute; do n&agrave;o chăng trong việc đ&ograve;i Li&ecirc;n X&ocirc; trả lại một v&ugrave;ng rất lớn ở Trung &Aacute;, c&oacute; l&iacute; do ch&uacute;t n&agrave;o chăng trong việc &ldquo;thu hồi lại Đ&ocirc;ng Nam &Aacute;&rdquo;? V&agrave; gi&aacute; như &ndash; d&ugrave; điều n&agrave;y kh&ocirc;ng đời n&agrave;o xảy ra &ndash; họ &ldquo;thu hồi&rdquo; được những đất m&agrave; họ c&ocirc;ng khai c&ocirc;ng bố l&agrave; của họ, th&igrave; liệu họ đ&atilde; th&ocirc;i kh&ocirc;ng đ&ograve;i đất kh&aacute;c nữa hay kh&ocirc;ng? Giấc mơ &ldquo;mục ti&ecirc;u của ch&uacute;ng ta l&agrave; to&agrave;n thế giới&rdquo; như &ldquo;người cầm l&aacute;i vĩ đại v&agrave; anh minh&rdquo; của họ từng c&ocirc;ng bố, nghĩa l&agrave; g&igrave; v.v&hellip; B&agrave;i viết n&agrave;y cố gắng thử l&agrave;m r&otilde; hơn những vấn đề đ&oacute;.</p>

<p style="text-align: justify;">L&atilde;nh thổ thực của Trung Quốc h&igrave;nh th&agrave;nh như thế n&agrave;o?<br />
Nền văn minh cổ đại của Trung Quốc xuất hiện sớm nhất v&agrave; ổn định l&acirc;u d&agrave;i tr&ecirc;n lưu vực s&ocirc;ng Ho&agrave;ng H&agrave;. V&agrave;o thời khuyết sử, c&aacute;c bộ tộc, bộ lạc v&agrave; li&ecirc;n minh bộ lạc trong qu&aacute; tr&igrave;nh gặp gỡ, đồng tồn tại, ti&ecirc;u diệt v&agrave; th&ocirc;n t&iacute;nh lẫn nhau, th&igrave; chưa thể x&aacute;c định l&atilde;nh thổ cụ thể được. Tr&ecirc;n cơ sở cư tr&uacute; ho&agrave;n to&agrave;n tự nhi&ecirc;n th&igrave; l&atilde;nh thổ của nền văn minh đ&oacute; l&agrave; lưu vực s&ocirc;ng Ho&agrave;ng H&agrave;. Qua hết Tam Ho&agrave;ng, Ngũ Đế, trải qua nh&agrave; Hạ, nh&agrave; Thương, cho đến T&acirc;y Chu, l&atilde;nh thổ của quốc gia cổ đại n&agrave;y chưa mở rộng khỏi lưu vực s&ocirc;ng Ho&agrave;ng H&agrave;. Trong thời Chu, ở lưu vực s&ocirc;ng Trường Giang, nhiều bộ tộc cư tr&uacute; ở đ&oacute; độc lập ph&aacute;t triển đ&atilde; h&igrave;nh th&agrave;nh n&ecirc;n c&aacute;c quốc gia của họ, ti&ecirc;u biểu l&agrave; c&aacute;c nước Sở, Ng&ocirc; v&agrave; Việt. Sử k&iacute; của Tư M&atilde; Thi&ecirc;n c&ograve;n ghi r&otilde; rằng giai đoạn đầu nước Sở ở phương Nam v&igrave; kh&ocirc;ng phải l&agrave; đất phong của nh&agrave; Chu n&ecirc;n kh&ocirc;ng t&ocirc;n Chu, đ&atilde; &ldquo;tiếm hiệu&rdquo; xưng vương v&agrave; sai người đến hỏi đỉnh nh&agrave; Chu nặng nhẹ ra sao. Chi tiết n&agrave;y rất quan trọng v&igrave; n&oacute; chỉ ra t&iacute;nh chất độc lập r&otilde; rệt của c&aacute;c nước v&ugrave;ng lưu vực s&ocirc;ng Trường Giang m&agrave; nước Sở l&agrave; đại diện trong dấu hiệu tranh gi&agrave;nh thi&ecirc;n hạ với nh&agrave; Chu. Trải qua thời Xu&acirc;n Thu &ndash; Chiến Quốc, khi nước Ng&ocirc;, nước Việt dần dần lớn l&ecirc;n, thay nhau l&agrave;m b&aacute; chủ chư hầu, đến Việt Vương C&acirc;u Tiễn sau khi đ&aacute;nh bại Ng&ocirc; Vương Ph&ugrave; Sai v&agrave; th&ocirc;n t&iacute;nh nước Ng&ocirc; th&igrave; c&oacute; thể n&oacute;i đến một khu vực ổn định thứ hai trong qu&aacute; tr&igrave;nh h&igrave;nh th&agrave;nh l&atilde;nh thổ Trung Quốc. Tuy nhi&ecirc;n c&acirc;u chuyện Khuất Nguy&ecirc;n v&agrave; l&ograve;ng y&ecirc;u nước của &ocirc;ng đ&atilde; chỉ ra một c&aacute;ch hiển nhi&ecirc;n t&iacute;nh chất độc lập trong &yacute; thức của cư d&acirc;n v&ugrave;ng thứ hai đ&oacute;. Phải tới Tần Thuỷ Ho&agrave;ng, lần đầu ti&ecirc;n Trung Quốc mới đạt tới một sự thống nhất thực sự về l&atilde;nh thổ. Đương nhi&ecirc;n những v&ugrave;ng đất ph&iacute;a Nam, T&acirc;y Nam, Bắc, T&acirc;y Bắc v&agrave; Đ&ocirc;ng Nam Trung Quốc ng&agrave;y nay đều nằm ngo&agrave;i phạm vi kiểm so&aacute;t của Thuỷ Ho&agrave;ng đế. Cũng trong đời Tần Thuỷ Ho&agrave;ng, xuất hiện một lời t&acirc;u của Vương Qu&aacute;n, Ph&ugrave;ng Kiếp v&agrave; L&yacute; Tư: &ldquo;Ngũ đế ng&agrave;y xưa, đất chỉ vu&ocirc;ng ng&agrave;n dặm, ngo&agrave;i ra l&agrave; đất đai của chư hầu v&agrave; của Man Di, họ v&agrave;o chầu hay kh&ocirc;ng thi&ecirc;n tử cũng kh&ocirc;ng sao cai quản được. Nay bệ hạ dấy nghĩa binh&hellip; b&igrave;nh định được thi&ecirc;n hạ, bốn biển th&agrave;nh quận huyện, ph&aacute;p luật v&agrave; mệnh lệnh đều thống nhất ở một nơi, từ thượng cổ tới nay chưa hề c&oacute;, Ngũ đế đều kh&ocirc;ng bằng&rdquo; [2] . Cả việc lấy hiệu l&agrave; &ldquo;Thuỷ Ho&agrave;ng đế&rdquo; cũng chứng tỏ rằng đ&oacute; l&agrave; vị vua đầu ti&ecirc;n thực sự c&oacute; sự chi phối đối với to&agrave;n bộ l&atilde;nh thổ Trung Quốc cổ đại. Bắt đầu từ thời kỳ n&agrave;y trở đi, c&aacute;c vua ch&uacute;a Trung Quốc c&oacute; &yacute; thức tự gi&aacute;c mở rộng quyền kiểm so&aacute;t của vương triều ra c&aacute;c v&ugrave;ng đất mới kh&aacute;c. Về mặt h&agrave;nh ch&iacute;nh, từ Tần-H&aacute;n, diễn ra một qu&aacute; tr&igrave;nh quận huyện ho&aacute; đối với c&aacute;c v&ugrave;ng đất ổn định v&agrave; qu&aacute; tr&igrave;nh thần thuộc ho&aacute; đối với c&aacute;c v&ugrave;ng đất xa lạ kh&ocirc;ng kiểm so&aacute;t trực tiếp được. Đối với c&aacute;c v&ugrave;ng đất &ldquo;xa ngo&agrave;i Ngũ Lĩnh&rdquo;, tứ di, nghĩa l&agrave; c&aacute;c v&ugrave;ng đất m&agrave; cư d&acirc;n kh&ocirc;ng phải l&agrave; người Hoa v&agrave; chế độ h&agrave;nh ch&iacute;nh kh&ocirc;ng thể quận huyện ho&aacute; được, c&aacute;c ho&agrave;ng đế Trung Quốc đặt ra lệ triều cống, buộc ch&iacute;nh quyền ở c&aacute;c v&ugrave;ng đ&oacute; xưng thần, chấp nhận uy quyền của &ldquo;thi&ecirc;n triều&rdquo;. Để l&agrave;m được điều đ&oacute;, họ sử dụng cả hai phương thức: gia &acirc;n v&agrave; thị uy, hai thủ đoạn mu&ocirc;n thuở, kinh điển của &ldquo;nghệ thuật thống trị&rdquo;. C&oacute; thể n&oacute;i đ&acirc;y l&agrave; h&igrave;nh th&aacute;i kh&ocirc;ng ho&agrave;n chỉnh, tuy nhi&ecirc;n, lại sớm nhất tr&ecirc;n thế giới của chủ nghĩa thực d&acirc;n của c&aacute;c đế chế Trung Hoa phong kiến. Tuy nhi&ecirc;n, c&aacute;c cuộc đấu tranh giải ph&oacute;ng d&acirc;n tộc v&agrave; khẳng định chủ quyền quốc gia của c&aacute;c bộ tộc, c&aacute;c v&ugrave;ng cư d&acirc;n xung quanh đ&atilde; nổ ra quyết liệt v&agrave; dần dần thu được thắng lợi triệt để. C&aacute;c v&ugrave;ng đ&oacute; h&igrave;nh th&agrave;nh c&aacute;c quốc gia ho&agrave;n chỉnh v&agrave; được ch&iacute;nh ho&agrave;ng đế Trung Quốc thừa nhận (c&aacute;c sắc phong cho vua Việt Nam, vua Triều Ti&ecirc;n v.v. đều c&oacute; chữ &ldquo;quốc vương&rdquo;). Để c&oacute; thể sống y&ecirc;n ổn b&ecirc;n cạnh một nước lớn như Trung Quốc n&ecirc;n tất cả c&aacute;c nước n&agrave;y đều buộc phải triều cống, phải xưng thần, tuy kh&ocirc;ng bao giờ nh&agrave; nước v&agrave; cư d&acirc;n c&aacute;c v&ugrave;ng đ&oacute; coi đất m&igrave;nh l&agrave; đất Trung Quốc, cư d&acirc;n m&igrave;nh l&agrave; cư d&acirc;n Trung Quốc cả. Nhưng lịch sử đ&atilde; kh&ocirc;ng diễn ra chỉ một chiều: sự &ldquo;đe nẹt&rdquo; một chiều của c&aacute;c vua ch&uacute;a Trung Quốc, m&agrave; ngược lại, lục địa Trung Hoa li&ecirc;n tiếp l&agrave; b&atilde;i chiến trường của c&aacute;c quốc gia kế cận: c&aacute;c bộ tộc bị coi l&agrave; di, địch li&ecirc;n tiếp tổ chức nhiều đợt tấn c&ocirc;ng v&agrave;o l&atilde;nh thổ Trung Quốc nhất l&agrave; c&aacute;c bộ tộc, c&aacute;c quốc gia ph&iacute;a Bắc, v&agrave; rất nhiều trường hợp, c&aacute;c vua ch&uacute;a Trung Quốc đ&agrave;nh &ldquo;bu&ocirc;ng xu&ocirc;i x&atilde; tắc&rdquo;. Điển h&igrave;nh nhất l&agrave; sự thống trị của nh&agrave; Nguy&ecirc;n v&agrave; nh&agrave; M&atilde;n Thanh. Về phương diện l&atilde;nh thổ, ch&iacute;nh sự thống trị của hai triều đại n&agrave;y đ&atilde; đưa lại một sự mở rộng th&ecirc;m v&agrave; củng cố sự ổn định của l&atilde;nh thổ Trung Quốc, v&agrave; hai vị ho&agrave;ng đế c&oacute; c&ocirc;ng nhất trong lịch sử Trung Quốc về phương diện n&agrave;y ch&iacute;nh l&agrave; hai &ocirc;ng vua ngoại tộc: Hốt Tất Liệt (triều Nguy&ecirc;n) v&agrave; Khang Hi (triều M&atilde;n Thanh). Trải qua gần ba chục thế kỷ thịnh suy trị loạn đắp đổi về l&atilde;nh thổ, Trung Quốc c&oacute; một số đặc điểm:</p>

<p style="text-align: justify;">C&oacute; một v&ugrave;ng l&agrave; c&aacute;i nh&acirc;n ổn định, đ&oacute; l&agrave; lưu vực hai con s&ocirc;ng n&oacute;i tr&ecirc;n. Trong v&ugrave;ng n&agrave;y, t&igrave;nh trạng c&aacute;t cứ l&agrave; thường trực. Tuy c&oacute; sự thống nhất về danh nghĩa, m&agrave; tr&ecirc;n thực tế l&agrave; kh&ocirc;ng thể giải quyết được m&acirc;u thuẫn nội tại. Cơ cấu h&agrave;nh ch&iacute;nh Trung Quốc mặc d&ugrave; c&oacute; chấn chỉnh thay đổi một số lần đ&atilde; kh&ocirc;ng c&oacute; c&aacute;ch gỡ khắc phục t&igrave;nh trạng đ&oacute;. Lịch sử Trung Quốc c&oacute; v&ocirc; số những cuộc bạo loạn, cuộc khởi nghĩa ở bất k&igrave; v&ugrave;ng n&agrave;o trong c&aacute;i nh&acirc;n đ&oacute;, nhằm chống lại ch&iacute;nh quyền trung ương, v&agrave; t&igrave;nh trạng giằng co n&iacute;u k&eacute;o nhau đ&oacute;, c&aacute;i trạng th&aacute;i c&acirc;n bằng k&igrave; quặc v&agrave; mong manh đ&oacute; chưa hề được giải quyết một lần n&agrave;o đ&aacute;ng kể. Do kết cấu đặc th&ugrave; của một x&atilde; hội n&ocirc;ng nghiệp ở một khu vực rộng lớn m&agrave; kh&ocirc;ng c&oacute; một cuộc x&aacute;o động d&acirc;n cư n&agrave;o đ&aacute;ng kể, do tr&igrave;nh độ ph&aacute;t triển hết sức hạn chế v&agrave; qu&egrave; quặt của ch&iacute;nh quyền chuy&ecirc;n chế, n&ecirc;n hiện thời ở Trung Quốc c&ograve;n tồn tại 49 phương ngữ trong một d&acirc;n tộc H&aacute;n, m&agrave; những người sử dụng c&aacute;c phương ngữ kh&aacute;c nhau lại phải th&ocirc;ng qua dịch thuật mới hiểu nhau, n&ecirc;n đ&atilde; c&oacute; nhiều người cho rằng đ&oacute; l&agrave; c&aacute;c ng&ocirc;n ngữ kh&aacute;c nhau. Tiếng Bắc Kinh (tiếng phổ th&ocirc;ng) kh&ocirc;ng trở th&agrave;nh tiếng n&oacute;i của đa số cư d&acirc;n Trung Quốc. Cả 4 ti&ecirc;u chuẩn kinh điển để khảo s&aacute;t sự h&igrave;nh th&agrave;nh quốc gia d&acirc;n tộc (L&rsquo; Etat- national) đều khiếm khuyết, dang dở, vị th&agrave;nh ni&ecirc;n v&agrave; vị th&agrave;nh ni&ecirc;n một c&aacute;ch nghi&ecirc;m trọng.<br />
Chưa bao giờ c&oacute; đường bi&ecirc;n giới x&eacute;t tr&ecirc;n to&agrave;n cục. Chỉ c&oacute; ở một số v&ugrave;ng, đường bi&ecirc;n giới được hoạch định bằng c&aacute;c văn kiện nh&agrave; nước, trong đ&oacute; c&aacute;c đoạn bi&ecirc;n giới v&igrave; nhiều l&iacute; do m&agrave; được tạo ra sớm nhất, c&oacute; sự ổn định tương đối v&agrave; l&acirc;u d&agrave;i nhất ấy c&oacute; bi&ecirc;n giới Trung Quốc &ndash; Việt Nam. Ch&iacute;nh sử Trung Quốc cũng như ch&iacute;nh sử Việt Nam đều ghi lại nhiều lần ở c&aacute;c triều đại kh&aacute;c nhau từ L&yacute;, Trần cho đến nh&agrave; Nguyễn về sự kiện sứ bộ của hai nước đ&agrave;m ph&aacute;n để hoạch định r&otilde; r&agrave;ng cương vực giữa hai nước v&agrave; sự khẳng định về t&iacute;nh chất độc lập, r&otilde; r&agrave;ng về phương diện l&atilde;nh thổ đ&atilde; thấm nhuần v&agrave;o thơ văn, v&agrave;o sử s&aacute;ch từ thời L&yacute; Thường Kiệt cho tới Nguyễn Tr&atilde;i, từ Trần Quốc Tuấn tới Ng&ocirc; Th&igrave; Nhậm, tới tận ng&agrave;y nay. Trong thời k&igrave; phong kiến, văn bản ph&aacute;p l&iacute; cuối c&ugrave;ng c&oacute; gi&aacute; trị lịch sử l&agrave; hiệp định bi&ecirc;n giới k&iacute; kết giữa thực d&acirc;n Ph&aacute;p v&agrave; triều đ&igrave;nh M&atilde;n Thanh. Mặc d&ugrave; từ xưa đến nay, c&aacute;c ch&iacute;nh thể ở Trung Hoa kh&ocirc;ng muốn c&oacute; bi&ecirc;n giới &ndash; m&agrave; l&yacute; do ch&uacute;ng t&ocirc;i sẽ tr&igrave;nh b&agrave;y kỹ ở phần sau &ndash; th&igrave; tr&ecirc;n thực tế đường bi&ecirc;n giới lịch sử đ&atilde; được tạo ra v&agrave; dần dần ổn định ở từng giai đoạn một. Nhưng cho đến tận thời k&igrave; Thanh Mạt, Trung Quốc vẫn chưa ổn định l&atilde;nh thổ của m&igrave;nh v&agrave; giữ nguy&ecirc;n t&igrave;nh trạng đ&oacute;, Trung Quốc bước v&agrave;o thời k&igrave; cận hiện đại, bị c&aacute;c nước đế quốc thực d&acirc;n phương T&acirc;y x&acirc;u x&eacute;, bị c&aacute;c nh&oacute;m qu&acirc;n phiệt kh&aacute;c nhau tranh h&ugrave;ng, c&aacute;t cứ. Từ thời nh&agrave; nước Quốc d&acirc;n Đảng trở đi, đ&atilde; xuất hiện nhiều tấm bản đồ như ta đ&atilde; biết.<br />
Từ năm 1949 trở đi, khi nước Cộng ho&agrave; Nh&acirc;n d&acirc;n Trung Hoa ra đời, c&oacute; hai nhu cầu kh&aacute;ch quan về l&atilde;nh thổ, đ&oacute; l&agrave; việc thống nhất quốc gia (giải ph&oacute;ng Đ&agrave;i Loan c&ugrave;ng những th&agrave;nh phố nhượng địa như Ma Cao, Hương Cảng v&agrave; tổ chức h&agrave;nh ch&iacute;nh lại ở b&ecirc;n trong nội địa Trung Quốc), v&agrave; việc hoạch định bi&ecirc;n giới với tất cả c&aacute;c nước l&aacute;ng giềng. Rất nhiều hiệp định bi&ecirc;n giới được k&iacute; kết v&agrave; nhiều tuy&ecirc;n ng&ocirc;n về l&atilde;nh thổ được c&ocirc;ng bố, trong đ&oacute; c&oacute; thể n&ecirc;u l&ecirc;n những tuy&ecirc;n bố long trọng của Chu &Acirc;n Lai tại hội nghị Băng Đung năm 1955 v&agrave; nhiều cuộc tiếp x&uacute;c quan trọng kh&aacute;c giữa ch&iacute;nh phủ Trung Quốc với c&aacute;c nước kế cận, trong đ&oacute; nổi bật một nguy&ecirc;n tắc l&agrave; chấp nhận đường bi&ecirc;n giới lịch sử. Thế nhưng, sau ba mươi năm, cả hai vấn đề đ&atilde; kh&ocirc;ng được giải quyết: những ph&aacute;t ng&ocirc;n về l&atilde;nh thổ của Trung Quốc rất thất thường, m&acirc;u thuẫn, v&agrave; trong hoạt động thực tiễn, Trung Quốc đ&atilde; g&acirc;y xung đột với hầu khắp c&aacute;c nước, trong đ&oacute; đ&atilde; g&acirc;y chiến tranh bi&ecirc;n giới với Ấn Độ, Miến Điện, Afghanistan, Li&ecirc;n X&ocirc;, M&ocirc;ng Cổ, Việt Nam, nghi&ecirc;m trọng nhất l&agrave; chiến tranh Trung &ndash; Ấn 1962, Trung &ndash; X&ocirc; 1969 v&agrave; Trung &ndash; Việt 1979. Kh&ocirc;ng nghi ngờ g&igrave; nữa, t&igrave;nh trạng &ldquo;vị th&agrave;nh ni&ecirc;n&rdquo; về mặt l&atilde;nh thổ của Trung Quốc vẫn c&ograve;n tồn tại, cả b&ecirc;n trong lẫn b&ecirc;n ngo&agrave;i, v&agrave; trong t&igrave;nh h&igrave;nh thế giới hiện đại, Trung Quốc vẫn l&agrave; nước phải gấp r&uacute;t ho&agrave;n th&agrave;nh nhiều c&ocirc;ng việc về l&atilde;nh thổ phức tạp, vấn đề l&agrave; họ sẽ ho&agrave;n th&agrave;nh theo hướng n&agrave;o. Phải n&oacute;i rằng trong thời k&igrave; Trung Hoa D&acirc;n quốc v&agrave; thời k&igrave; Cộng ho&agrave; Nh&acirc;n d&acirc;n Trung Hoa tồn tại, người cầm quyền của c&aacute;c nh&agrave; nước n&agrave;y đ&atilde;, v&igrave; nhiều nguy&ecirc;n nh&acirc;n, mở rộng địa b&agrave;n kiểm so&aacute;t ra một số v&ugrave;ng đất kh&ocirc;ng thuộc l&atilde;nh thổ Trung Quốc trước kia, v&agrave; trong cuộc chiến tranh Trung &ndash; Ấn, Trung Quốc đ&atilde; chiếm một v&ugrave;ng đất kh&aacute; lớn vốn trong truyền thống thuộc quyền kiểm so&aacute;t của Ấn Độ. Ai cũng biết Trung Quốc vẫn c&ograve;n nan giải trong việc hợp ph&aacute;p ho&aacute; những v&ugrave;ng họ chiếm đ&oacute;ng tr&aacute;i ph&eacute;p đ&oacute;. C&oacute; thể n&oacute;i nhiều v&ugrave;ng kh&aacute;c tr&ecirc;n đất Trung Quốc hiện thời kh&ocirc;ng c&ugrave;ng lịch sử với v&ugrave;ng đất ổn định. Trong lịch sử, c&aacute;c d&acirc;n tộc thiểu số ở Trung Quốc bị &aacute;p bức, bị ch&agrave; đạp, bị b&oacute;c lột v&agrave; bị coi rẻ, bị l&agrave;m nhục. Số phận c&aacute;c d&acirc;n tộc &iacute;t người ở Trung Quốc hiện nay cũng đang chưa tho&aacute;t khỏi t&igrave;nh trạng nạn nh&acirc;n của tệ ph&acirc;n biệt chủng tộc đ&oacute; v&agrave; cuộc đấu tranh cho sự ho&agrave; hợp b&igrave;nh đẳng giữa c&aacute;c d&acirc;n tộc vẫn c&ograve;n l&agrave; vấn đề thời sự Trung Quốc hiện nay.<br />
Chủ nghĩa duy t&acirc;m của một quan niệm về l&atilde;nh thổ<br />
Như phần tr&ecirc;n đ&atilde; tr&igrave;nh b&agrave;y, l&atilde;nh thổ thực của Trung Quốc r&otilde; r&agrave;ng l&agrave; m&acirc;u thuẫn gay gắt với quan niệm của những kẻ đ&atilde; vẽ ra những tấm bản đồ kỳ dị bao gồm cả Đ&ocirc;ng Dương, cả Triều Ti&ecirc;n, quần đảo Riukiu của Nhật Bản, M&ocirc;ng Cổ, những v&ugrave;ng đất của Th&aacute;i Lan, Miến Điện v.v. như nhiều t&agrave;i liệu cho thấy, một v&ugrave;ng đất gấp một lần rưỡi l&atilde;nh thổ thực của Trung Quốc. M&agrave; kh&ocirc;ng chỉ bản đồ, những tuy&ecirc;n bố trắng trợn của người cầm l&aacute;i vĩ đại v&agrave; nhiều người cầm l&aacute;i kh&aacute;c ở Bắc Kinh như &ldquo;mục ti&ecirc;u của ch&uacute;ng ta l&agrave; to&agrave;n thế giới&rdquo;, &ldquo;mục ti&ecirc;u gần nhất&rdquo; l&agrave; Đ&ocirc;ng Nam &Aacute; v.v. Cũng như những hoạt động của nh&agrave; nước Trung Hoa ba mươi năm vừa qua m&agrave; nổi bật l&agrave; chiến tranh bi&ecirc;n giới v&agrave; việc sử dụng đội qu&acirc;n thứ năm &ndash; Hoa kiều &ndash; đ&atilde; kh&ocirc;ng thể khiến ai c&ograve;n nghi ngờ về chủ đ&iacute;ch b&agrave;nh trướng v&agrave; sự sốt sắng của một kẻ đến muộn đầy cuồng vọng. Những tấm bản đồ được in ra h&agrave;ng triệu bản, in nhiều lần, hẳn kh&ocirc;ng phải được vẽ ra một c&aacute;ch tuỳ hứng, thiếu sự kiểm tra của nh&agrave; nước, nhưng l&yacute; tr&iacute; l&agrave;nh mạnh của thế giới hiện đại lại kh&ocirc;ng tin được rằng n&oacute; được vẽ ra một c&aacute;ch tỉnh t&aacute;o. V&agrave; người Việt Nam ch&acirc;n ch&iacute;nh n&agrave;o lại kh&ocirc;ng căm giận khi thấy đất nước m&igrave;nh bị khu&ocirc;n v&agrave;o trong c&aacute;i thi&ecirc;n hạ tưởng tượng kia? Thế nhưng, c&oacute; điều trong ph&aacute;t ng&ocirc;n, những tham vọng l&atilde;nh thổ lại được n&ecirc;u l&ecirc;n qu&aacute; &ldquo;ch&acirc;n th&agrave;nh&rdquo; khiến cho ta phải nghĩ rằng những c&aacute;i loa ấy tự n&oacute; kh&ocirc;ng cảm thấy v&ocirc; l&yacute;. Quan niệm đ&oacute; l&agrave; g&igrave; vậy?</p>

<p style="text-align: justify;">Sự ph&aacute;t triển của một quan niệm về l&atilde;nh thổ<br />
Ở Trung Quốc mặc d&ugrave; c&oacute; bi&ecirc;n giới rất muộn, song &yacute; thức về l&atilde;nh thổ lại c&oacute; từ rất sớm. Quan niệm về l&atilde;nh thổ ở đ&acirc;y xuất hiện từ nhu cầu ruộng đất, từ nhu cầu định canh, định cư của d&ograve;ng họ, v&agrave; dần dần theo thời gian n&oacute; được mở rộng kh&ocirc;ng gian sang cả cộng đồng, tức sang c&aacute;c &ldquo;hầu quốc&rdquo; v&agrave; cuối c&ugrave;ng sang cả &ldquo;thi&ecirc;n hạ&rdquo;. Từ thời tiền sử, tr&ecirc;n lưu vực hai s&ocirc;ng Ho&agrave;ng H&agrave; v&agrave; Trường Giang đ&atilde; c&oacute; mật độ cư d&acirc;n lớn n&ecirc;n việc tiến h&agrave;nh th&ocirc;n t&iacute;nh đất đai, n&ocirc; dịch c&aacute;c l&atilde;nh thổ xa lạ đ&atilde; manh nha kh&aacute; sớm. Nhưng muốn l&agrave;m được điều đ&oacute; th&igrave; cần phải c&oacute; một nh&agrave; nước thống nhất, một ch&iacute;nh quyền tập quyền mạnh. Về mặt l&atilde;nh thổ, sự thống nhất ấy bao gồm hai v&ugrave;ng đất d&acirc;n cư cơ bản l&agrave; lưu vực hai con s&ocirc;ng Ho&agrave;ng H&agrave; v&agrave; Trường Giang ở Trung Quốc, thống nhất v&agrave; tập quyền được tạo ra k&egrave;m theo sự thừa nhận uy quyền của một người đứng đầu kiểu Nghi&ecirc;u, Thuấn. Người đứng đầu phải l&agrave; &ldquo;bậc hiền đức&rdquo; c&oacute; khả năng thoả m&atilde;n được y&ecirc;u cầu giữ y&ecirc;n trật tự x&atilde; hội để cho &ldquo;mu&ocirc;n d&acirc;n trăm họ theo nghề n&ocirc;ng tang&rdquo;. Đến l&uacute;c cả hai lưu vực Ho&agrave;ng H&agrave; v&agrave; Trường Giang đ&atilde; được thống nhất, một nh&agrave; nước chuy&ecirc;n chế ra đời, trải qua c&aacute;c triều đại Hạ, Thương, Chu, một kh&aacute;i niệm cơ bản phản &aacute;nh sự tập trung quyền lực tuyệt đối v&agrave;o trong một d&ograve;ng họ với người đứng đầu của n&oacute; xuất hiện l&agrave; kh&aacute;i niệm &ldquo;thi&ecirc;n tử&rdquo; (&ldquo;Thi&ecirc;n tử trị thi&ecirc;n hạ&rdquo;). Sự tuyệt đối ho&aacute; quyền lực của người đứng đầu, &ldquo;thi&ecirc;n tử&rdquo;, đ&atilde; tha ho&aacute; &yacute; thức cộng đồng th&agrave;nh &yacute; thức độc quyền mang nặng m&agrave;u sắc thần quyền: vua l&agrave; ch&uacute;a tể của tất cả. Tập quyền tất yếu gắn với bạo lực. Bạo lực đối nội v&agrave; đối ngoại. Tr&ecirc;n thực tế, hầu hết c&aacute;c &ocirc;ng vua s&aacute;ng nghiệp của c&aacute;c triều đại ở Trung Quốc đều l&agrave; c&aacute;c tướng lĩnh, c&oacute; sức mạnh qu&acirc;n sự v&ocirc; địch. Khi thanh to&aacute;n được c&aacute;c thế lực đối lập, l&ecirc;n ng&ocirc;i ho&agrave;ng đế, tự cho m&igrave;nh l&agrave; &ldquo;thi&ecirc;n tử&rdquo; v&agrave; &aacute;p đặt &yacute; ch&iacute; của m&igrave;nh cho quần d&acirc;n của m&igrave;nh v&agrave; cho cả &ldquo;thi&ecirc;n hạ&rdquo;. Trong quan hệ đối ngoại, Trung Quốc cổ đại biệt lập với c&aacute;c v&ugrave;ng văn minh lớn kh&aacute;c. Khi xung quanh l&agrave; c&aacute;c bộ tộc chưa ngang bằng về mặt văn ho&aacute;, trong giai cấp thống trị Trung Quốc sớm nảy sinh một t&acirc;m l&yacute; d&acirc;n tộc chủ nghĩa, xuy&ecirc;n tạc, b&oacute;p m&eacute;o &yacute; nghĩa t&iacute;ch cực của văn ho&aacute; Trung Quốc cổ đại bằng những đối lập Hoa Hạ &ndash; Man Di. T&acirc;m l&yacute; k&igrave; thị d&acirc;n tộc ở Trung Quốc xuất hiện sớm nhất thế giới, c&oacute; tuổi thọ l&acirc;u d&agrave;i nhất, c&oacute; ảnh hưởng dai dẳng, đa tạp nhất thế giới. Chưa bao giờ c&oacute; quan hệ b&igrave;nh đẳng giữa c&aacute;c đế chế Trung Hoa với nh&agrave; nước của c&aacute;c quốc gia l&aacute;ng giềng, v&igrave; thế, kh&ocirc;ng c&oacute; một c&ocirc;ng ước l&atilde;nh thổ n&agrave;o &ndash; theo đ&uacute;ng &yacute; nghĩa kh&aacute;ch quan, b&igrave;nh đẳng của từ n&agrave;y &ndash; được tạo ra, n&oacute;i c&aacute;ch kh&aacute;c, &yacute; thức ph&aacute;p quyền về l&atilde;nh thổ đ&atilde; kh&ocirc;ng tồn tại ở khu vực n&agrave;y trong lịch sử. Điều n&agrave;y kh&aacute;c hẳn t&igrave;nh h&igrave;nh đ&atilde; xảy ra ở ch&acirc;u &Acirc;u hay ch&acirc;u Mỹ, cũng kh&aacute;c t&igrave;nh h&igrave;nh ở ch&acirc;u Phi. V&igrave; tất cả những l&yacute; do đ&oacute;, trong c&aacute;ch h&igrave;nh dung chủ quyền l&atilde;nh thổ trong giai cấp thống trị Trung Quốc xuất hiện một kh&aacute;i niệm sở hữu đặc biệt: Kh&aacute;i niệm &ldquo;thi&ecirc;n hạ&rdquo;. Chữ &ldquo;quốc&rdquo; trong ng&ocirc;n ngữ Trung Quốc vừa l&agrave; kh&aacute;i niệm &ldquo;quốc gia&rdquo; (nước), lại vừa kh&ocirc;ng phải theo c&aacute;ch hiểu ng&agrave;y nay, v&agrave; chữ &ldquo;thi&ecirc;n hạ&rdquo; cũng kh&ocirc;ng phải l&agrave; &ldquo;to&agrave;n thế giới&rdquo;. Giữa c&aacute;c cặp đ&oacute; c&oacute; những n&eacute;t tương đồng m&agrave; cũng c&oacute; những n&eacute;t dị biệt &ndash; những n&eacute;t dị biệt n&agrave;y gi&uacute;p ta hiểu Trung Quốc. Đ&atilde; c&oacute; nhiều người nhận x&eacute;t rằng người Trung Quốc kh&ocirc;ng x&aacute;c định r&otilde; đ&acirc;u l&agrave; nước của m&igrave;nh, v&agrave; c&aacute;i t&ecirc;n &ldquo;Trung Quốc&rdquo; kh&ocirc;ng phải l&agrave; t&ecirc;n nước. Vậy &ldquo;thi&ecirc;n hạ&rdquo; l&agrave; g&igrave;? Của ai? Trước hết &ldquo;thi&ecirc;n hạ&rdquo; l&agrave; Hoa + Di. &ldquo;Hoa&rdquo; l&agrave; phần đất, phần người người ổn định như đ&atilde; n&oacute;i tr&ecirc;n. &ldquo;Di&rdquo; l&agrave; c&aacute;c d&acirc;n tộc, bộ tộc, quốc gia kh&ocirc;ng nằm trong sự kiểm so&aacute;t trực tiếp theo chế độ quận huyện của Trung Quốc. Được thiết lập tr&ecirc;n cở sở một trung t&acirc;m văn minh (Hoa Hạ) nh&agrave; nước chuy&ecirc;n chế Trung Hoa coi thần d&acirc;n của m&igrave;nh l&agrave; Hoa, Hạ, khiến những con người vốn kh&ocirc;ng ngạo nghễ, ki&ecirc;u căng &ndash; thậm ch&iacute; hiền l&agrave;nh, c&oacute; l&uacute;c tưởng như nhu nhược nữa &ndash; nhiễm phải c&aacute;i b&atilde; tự t&ocirc;n d&acirc;n tộc đến lố bịch, đ&aacute;ng nguyền rủa. Đề cao văn ho&aacute; Hoa Hạ l&agrave; phương thức lợi dụng uy t&iacute;n d&acirc;n tộc để khẳng định thế lực v&agrave; uy t&iacute;n của nh&agrave; nước chuy&ecirc;n chế. Ch&iacute;nh sự b&oacute;p m&eacute;o, xuy&ecirc;n tạc, lăng nhục nền văn minh Trung Quốc theo c&aacute;ch đ&oacute; đ&atilde; trở th&agrave;nh t&acirc;m l&yacute; thường trực, &ndash; v&agrave; v&igrave; đ&atilde; trở th&agrave;nh t&acirc;m l&yacute; thường trực n&ecirc;n l&yacute; luận sẽ rất kh&oacute; thanh to&aacute;n &ndash; ở trong con người của những kẻ ngoi l&ecirc;n địa vị cầm quyền ở Trung Quốc, v&agrave; đến lượt n&oacute;, l&agrave;m một cơ sở t&acirc;m l&yacute; d&acirc;n tộc cho chủ nghĩa s&ocirc; vanh Trung Quốc. &ldquo;B&igrave;nh thi&ecirc;n hạ&rdquo; l&agrave; nguyện vọng mu&ocirc;n thuở của c&aacute;c Ho&agrave;ng đế Trung Hoa. Thi&ecirc;n hạ, theo c&aacute;ch h&igrave;nh dung đ&oacute;, trước hết l&agrave;, v&agrave; chủ yếu chỉ l&agrave;, v&ugrave;ng lưu vực hai con s&ocirc;ng Ho&agrave;ng H&agrave;, Trường Giang. Coi văn minh Trung Quốc l&agrave; nền văn minh cao nhất, thậm ch&iacute; l&agrave; duy nhất, coi vai tr&ograve; của thi&ecirc;n tử kh&ocirc;ng phải l&agrave; trị v&igrave; ở một khu vực n&agrave;o m&agrave; l&agrave; trị v&igrave; &ldquo;bốn biển&rdquo;, v&ocirc; định ho&aacute; liệt quốc th&agrave;nh tất cả, coi m&igrave;nh l&agrave; trung t&acirc;m, l&agrave; Bắc thần ở y&ecirc;n một chỗ m&agrave; c&aacute;c sao kh&aacute;c &ndash; tức c&aacute;c quốc gia kh&aacute;c &ndash; tự họ c&oacute; tr&aacute;ch nhiệm phải chầu về, kh&ocirc;ng biết đến sự tồn tại &ldquo;đ&aacute;ng kể&rdquo; n&agrave;o kh&aacute;c so với sự tồn tại của ng&ocirc;i &ldquo;ch&iacute; t&ocirc;n&rdquo;, kh&aacute;i niệm thi&ecirc;n hạ v&igrave; vậy đ&uacute;ng như nghĩa đen của n&oacute; &ndash; dưới trời &ndash; c&oacute; tham vọng bao gồm to&agrave;n thế giới. Nhưng do tầm nh&igrave;n bị giới hạn bởi ch&iacute;nh s&aacute;ch nội hạ ngoại di, bế quan toả cảng, kh&ocirc;ng biết đến sự ph&oacute;ng kho&aacute;ng cao nguy&ecirc;n hay sự nhộn nhịp của th&agrave;nh thị tư bản chủ nghĩa, n&ecirc;n &ldquo;thi&ecirc;n hạ&rdquo; một c&aacute;ch tự ph&aacute;t đ&atilde; bị khu&ocirc;n theo &yacute; muốn c&ugrave;ng sự hiểu biết của vua chuy&ecirc;n chế v&agrave; tầng lớp thống trị chứ kh&ocirc;ng phải l&agrave; &ldquo;to&agrave;n thế giới&rdquo; trong thực tế. Ch&iacute;nh tư tưởng &ldquo;thi&ecirc;n mệnh&rdquo; thống trị trong học thuyết ch&iacute;nh trị x&atilde; hội, th&oacute;i quen t&ocirc;n qu&acirc;n th&acirc;n thượng đề cao v&agrave; tuyệt đối ho&aacute; vai tr&ograve; của một người đ&atilde; trở th&agrave;nh t&acirc;m l&yacute; phổ biến, lưu cữu, kết hợp với c&aacute;ch quan niệm về một &ldquo;thi&ecirc;n hạ&rdquo; như vậy, cho n&ecirc;n c&aacute;i kết cấu thi&ecirc;n hạ l&agrave; của Trung Quốc, v&agrave; Trung Quốc l&agrave; của một người h&igrave;nh th&agrave;nh từ thời nh&agrave; Chu đ&atilde; c&oacute; lịch sử 3000 năm tồn tại. Bộ ba kh&aacute;i niệm Thi&ecirc;n hạ &ndash; Thi&ecirc;n mệnh &ndash; Thi&ecirc;n tử (thi&ecirc;n chức) l&agrave; linh hồn của quan niệm về l&atilde;nh thổ Trung Quốc phong kiến. Đ&oacute; kh&ocirc;ng phải l&agrave; &yacute; thức cộng đồng, cũng kh&ocirc;ng phải l&agrave; &yacute; thức ph&aacute;p quyền về l&atilde;nh thổ, m&agrave; l&agrave; &yacute; thức thần quyền tồn tại dưới dạng vương quyền. Đ&oacute; l&agrave; chủ nghĩa duy t&acirc;m t&ocirc;n gi&aacute;o, ngu muội, mang đậm dấu ấn nguy&ecirc;n thuỷ, phản tiến ho&aacute; của một quan niệm về l&atilde;nh thổ. Trung Quốc phong kiến đ&atilde; vậy, Trung Quốc của những kẻ kho&aacute;c &aacute;o &ldquo;c&aacute;ch mạng, m&aacute;c-xit&rdquo; hiện thời th&igrave; sao?</p>

<p style="text-align: justify;">Sự tiếp tục của một quan niệm lỗi thời<br />
Nhiều nh&agrave; nghi&ecirc;n cứu nước ngo&agrave;i nhận x&eacute;t rằng những v&ugrave;ng bị khu&ocirc;n v&agrave;o trong l&atilde;nh thổ Trung Quốc thường l&agrave; những v&ugrave;ng trong lịch sử c&oacute; thời k&igrave; đ&atilde; bị phong kiến Trung Hoa thống trị, khuất phục buộc phải triều cống. Kh&ocirc;ng ho&agrave;n to&agrave;n như vậy: Nhật Bản cũng đ&atilde; c&oacute; thời xưng thần, sao chỉ c&oacute; một quần đảo Riukiu bị vẽ v&agrave;o bản đồ Trung Quốc, v&agrave; những v&ugrave;ng đất rộng lớn thuộc l&atilde;nh thổ M&ocirc;ng Cổ, Li&ecirc;n X&ocirc;, rồi khu vực Đ&ocirc;ng Nam &Aacute; th&igrave; sao? Chưa n&oacute;i đến sự mơ hồ trong tri thức địa l&iacute;, th&igrave; ngay quan niệm đ&atilde; chi phối để vẽ n&ecirc;n những tấm bản đồ đ&oacute;, c&ugrave;ng với nhiều ph&aacute;t ng&ocirc;n của &ldquo;người cầm l&aacute;i&rdquo; v&agrave; những &ldquo;người cầm ch&egrave;o&rdquo; kh&aacute;c của tập đo&agrave;n l&atilde;nh đạo Bắc Kinh cũng cho thấy rằng họ kh&ocirc;ng những kh&ocirc;ng xo&aacute; đi c&aacute;i &ldquo;thi&ecirc;n hạ&rdquo; lỗi thời kia, ngược lại, họ c&ograve;n t&igrave;m mọi phương tiện hiện đại để mở rộng n&oacute;. Khi Mao Trạch Đ&ocirc;ng n&oacute;i &ldquo;lẽ dĩ nhi&ecirc;n, t&ocirc;i l&agrave; người kế thừa sự nghiệp của c&aacute;c ho&agrave;ng đế Trung Hoa trước kia&rdquo;, người ta kh&ocirc;ng nghi ngờ g&igrave; về sự hiện diện của giấc mơ ba ng&agrave;n năm ấy. C&aacute;c t&aacute;c giả của những tấm bản đồ kia đ&atilde; kh&ocirc;ng chọn một thời điểm lịch sử cụ thể n&agrave;o cả, d&ugrave; l&agrave; thời điểm huy ho&agrave;ng nhất của đế chế Trung Hoa, để tạo dựng n&ecirc;n ch&uacute;ng, m&agrave; ch&uacute;ng được vẽ ra theo lối phiếm sử, bởi một lẽ theo từng triều đại, Trung Quốc phong kiến c&oacute; thể buộc thần phục được những v&ugrave;ng kh&aacute;c nhau, n&oacute;i kh&aacute;c đi, nếu chiếu l&ecirc;n m&agrave;n ảnh theo lối lược sử c&aacute;c tấm bản đồ kia &ndash; cũng vẽ theo c&aacute;ch nghĩ của c&aacute;c t&aacute;c giả nọ nhưng lại theo lối lịch đại &ndash; th&igrave; người ta nhận thấy một con biến h&igrave;nh tr&ugrave;ng c&oacute; c&aacute;i nh&acirc;n kh&ocirc;ng đổi, nhưng bốn b&ecirc;n co duỗi lồi l&otilde;m li&ecirc;n tục. C&aacute;c t&aacute;c giả của c&aacute;i l&atilde;nh thổ tưởng tượng kia đ&atilde; đ&oacute;ng đinh lịch sử lại theo c&aacute;ch như vậy. Như đ&atilde; n&oacute;i, nh&igrave;n to&agrave;n cục, chưa l&uacute;c n&agrave;o c&aacute;c ho&agrave;ng đế, c&aacute;c triều đại Trung Quốc c&oacute; &yacute; thức định ra bi&ecirc;n giới để ph&acirc;n biệt l&atilde;nh thổ họ với c&aacute;c nước kh&aacute;c. Vạn l&yacute; Trường th&agrave;nh l&agrave; một ph&ograve;ng tuyến chứ kh&ocirc;ng phải đường bi&ecirc;n giới. Trừ những chỗ phải lu&ocirc;n lu&ocirc;n tạo ra những điểm ph&ograve;ng thủ, những quan ải đồn th&uacute; v.v. th&igrave; c&ograve;n c&oacute; thể coi l&agrave; những &ldquo;mốc&rdquo; bi&ecirc;n giới, c&ograve;n n&oacute;i chung Trung Quốc thời phong kiến kh&ocirc;ng tự cắm mốc cho m&igrave;nh. Hiện tượng bỏ ngỏ to&agrave;n tuyến bi&ecirc;n giới như vậy ph&ugrave; hợp với quan niệm của họ về l&atilde;nh thổ m&agrave; ch&uacute;ng t&ocirc;i đ&atilde; chỉ ra ở tr&ecirc;n. Tuy nhi&ecirc;n bi&ecirc;n giới được tạo ra đ&acirc;u phải v&igrave; họ muốn. Thực ra c&oacute; một sự ổn định tương đối nhưng tự ph&aacute;t trong lịch sử về c&aacute;c đường bi&ecirc;n giới n&agrave;y. Với c&aacute;c nước phụ thuộc, khi đ&atilde; tiến h&agrave;nh đấu tranh giải ph&oacute;ng hay do ho&agrave;n cảnh thuận tiện m&agrave; gi&agrave;nh được độc lập d&acirc;n tộc, việc x&aacute;c định bi&ecirc;n giới rạch r&ograve;i với Trung Quốc thời đ&oacute; c&oacute; &yacute; nghĩa sống c&ograve;n, v&agrave; ch&uacute;ng ta đều biết tuy&ecirc;n ng&ocirc;n độc lập của L&yacute; Thường Kiệt l&agrave; một tuy&ecirc;n ng&ocirc;n về l&atilde;nh thổ. Đối với những v&ugrave;ng kh&ocirc;ng h&igrave;nh th&agrave;nh những quốc gia ho&agrave;n chỉnh như v&ugrave;ng c&aacute;c d&acirc;n tộc thiểu số tr&ecirc;n đất Trung Qốc ng&agrave;y nay, hay đối với những v&ugrave;ng v&igrave; điều kiện tự nhi&ecirc;n v&agrave; khả năng kh&ocirc;ng phải lo đối ph&oacute; th&igrave; việc vạch ra một đường bi&ecirc;n giới lại trở n&ecirc;n kh&ocirc;ng cần thiết v&agrave; thậm ch&iacute;, l&agrave; kh&ocirc;ng thể chấp nhận. C&ograve;n tr&ecirc;n thực tế những thực trạng địa l&yacute; tự nhi&ecirc;n đ&atilde; trở th&agrave;nh đường bi&ecirc;n giới tự ph&aacute;t. Quan niệm về một giới hạn địa l&yacute; đối với c&aacute;c vua ch&uacute;a v&igrave; vậy lại c&agrave;ng kh&ocirc;ng tồn tại. Mệnh đề trơ trẽn &ldquo;thi&ecirc;n tử c&oacute; tr&aacute;ch nhiệm thống trị thi&ecirc;n hạ&rdquo; đ&atilde; trở th&agrave;nh nguy&ecirc;n l&yacute; ổn định đồng thời c&ograve;n c&oacute; l&yacute; do tồn tại do sự thiếu hiểu biết đối với thế giới b&ecirc;n ngo&agrave;i như đ&atilde; n&oacute;i qua ở tr&ecirc;n. Cho đến đầu thế kỉ XIX, giữa Ấn Độ v&agrave; Trung Quốc kh&ocirc;ng c&oacute; sự hiểu biết x&aacute;c đ&aacute;ng về nhau. Cả v&ugrave;ng Đ&ocirc;ng Nam &Aacute;, rồi tất cả c&aacute;c v&ugrave;ng kh&aacute;c đều bị liệt chung v&agrave;o h&agrave;ng &ldquo;Nam Man, Bắc Địch, Đ&ocirc;ng Di, T&acirc;y Nhung&rdquo;. Sự ngăn c&aacute;ch th&ocirc;ng tin với b&ecirc;n ngo&agrave;i khiến cho sự hiểu biết của c&aacute;c nh&agrave; nho v&agrave; giới thống trị ở Trung Quốc về sự tồn tại của một Trung &Aacute; Hồi gi&aacute;o, một nước Nga Sa ho&agrave;ng, một ch&acirc;u &Acirc;u trung cổ rồi ch&acirc;u &Acirc;u tư bản chủ nghĩa cũng như sự hiểu biết của họ đối với c&aacute;c nước kế cận đều qu&aacute; &iacute;t ỏi, lệch lạc, sặc m&ugrave;i d&acirc;n tộc chủ nghĩa. Khi vua nh&agrave; Thanh gửi thư cho Tổng thống Ph&aacute;p chẳng hạn, đ&atilde; viết l&agrave; &ldquo;Ho&agrave;ng đế nh&agrave; Thanh gửi tổng đốc nước Ph&aacute;p&rdquo; (!) v&agrave; khi c&aacute;c nước phương T&acirc;y tư bản chủ nghĩa ồ ạt x&ocirc;ng v&agrave;o x&acirc;u x&eacute; đất nước, c&aacute;c đại thần Trung Quốc của vua Quang Tự c&ograve;n bĩu m&ocirc;i ch&ecirc; bai sự k&eacute;m cỏi của rợ T&acirc;y Dương, v&igrave; đối với họ, rợ T&acirc;y Dương chẳng qua cũng l&agrave; &ldquo;Di, Địch&rdquo; đ&atilde; biết. Từ xa xưa, c&aacute;c vua chuy&ecirc;n chế Trung Quốc t&acirc;m niệm thi&ecirc;n hạ l&agrave; của m&igrave;nh, cho n&ecirc;n &ldquo;Lễ nhạc, chinh phạt tự thi&ecirc;n tử xuất&rdquo;. Vua Trung Quốc đ&atilde; tự cho m&igrave;nh độc quyền về văn ho&aacute; v&agrave; bạo lực. Lịch sử nhan nhản những c&acirc;u chuyện &ldquo;điếu phạt&rdquo;, &ldquo;chinh tru&rdquo; của c&aacute;c vua ch&uacute;a Trung Quốc, m&agrave; những l&yacute; lẽ chủ yếu nếu x&eacute;t theo ti&ecirc;u chuẩn hiện thời l&agrave; can thiệp th&ocirc; bạo, trắng trợn, v&ocirc; l&yacute; v&agrave;o c&ocirc;ng việc nội bộ của c&aacute;c nước kh&aacute;c th&igrave; thời đ&oacute; được coi l&agrave; hợp l&yacute;, hiển nhi&ecirc;n. Tuy nhi&ecirc;n sức mạnh của một thiết chế chuy&ecirc;n chế Trung Quốc bị giới hạn nhiều mặt kh&ocirc;ng thể li&ecirc;n tiếp ph&aacute;t động chiến tranh cũng như kh&ocirc;ng thể tiến h&agrave;nh triệt để cuộc chiến tranh đ&atilde; ph&aacute;t động. V&igrave; vậy họ tạo ra một thứ &ldquo;uy đức&rdquo;, một thứ &ldquo;&acirc;n huệ&rdquo; l&agrave;m hai c&acirc;y c&agrave; kheo chủ yếu để đứng cao hơn thi&ecirc;n hạ, khiến c&aacute;c nước ngo&agrave;i thần phục, triều cống lệ thuộc, chứ kh&ocirc;ng thể kiểm so&aacute;t, quản l&yacute; như đối với v&ugrave;ng &ldquo;Hoa Hạ&rdquo; được. Cũng v&igrave; vậy m&agrave; g&acirc;y t&acirc;m l&yacute; thần phục Trung Quốc lại l&agrave; thủ đoạn kỳ thị nhằm mục đ&iacute;ch khiến c&aacute;c d&acirc;n tộc l&aacute;ng giềng, quốc gia l&aacute;ng giềng thấy m&igrave;nh yếu k&eacute;m hơn, &ldquo;man rợ&rdquo; hơn, phải thần phục thi&ecirc;n tử. T&acirc;m l&yacute; n&agrave;y kh&ocirc;ng phải kh&ocirc;ng nặng nề: cứ x&eacute;t th&aacute;i độ vua t&ocirc;i nh&agrave; Nguyễn th&igrave; r&otilde;. Thế nhưng ngay cả thời kỳ phong kiến, d&ugrave; ngạo nghễ coi m&igrave;nh l&agrave; &ldquo;thi&ecirc;n triều&rdquo;, c&aacute;c triều đại Trung Quốc cũng buộc phải chấp nhận sự tồn tại của c&aacute;c quốc gia kh&aacute;c v&agrave; lệ triều cống ba năm một lần kh&ocirc;ng phải thường xuy&ecirc;n giữ được. Cho n&ecirc;n, c&aacute;ch vẽ bản đồ kia c&ugrave;ng với những lời tuy&ecirc;n bố đ&atilde; cho thấy nh&agrave; cầm quyền Trung Quốc c&ograve;n khẳng định tham vọng của họ mạnh mẽ hơn cả c&aacute;c ho&agrave;ng đế cũ. Khi bị l&ocirc;i cuốn v&agrave;o quỹ đạo của thế giới hiện đại, bắt buộc phải nhận thức sự tồn tại &ldquo;đ&aacute;ng kể&rdquo; của c&aacute;c cường quốc tư bản chủ nghĩa, v&agrave; sau n&agrave;y l&agrave; Li&ecirc;n X&ocirc; m&agrave; họ coi l&agrave; &ldquo;đế quốc x&atilde; hội&rdquo; cũng như hệ thống x&atilde; hội chủ nghĩa m&agrave; họ bảo l&agrave; chư hầu của Li&ecirc;n X&ocirc;, chấp nhận một c&aacute;ch uất ức t&iacute;nh chất thấp k&eacute;m của sự ph&aacute;t triển lịch sử của m&igrave;nh, c&aacute;c giới cầm quyền thời kỳ cận đại ở Trung Quốc buộc phải quan niệm lại về l&atilde;nh thổ. R&otilde; r&agrave;ng thi&ecirc;n hạ kh&ocirc;ng phải l&agrave; của một thi&ecirc;n tử, trị v&igrave; theo một thi&ecirc;n chức n&agrave;o hết, nhưng &ldquo;mệnh đề đau khổ&rdquo; n&agrave;y được tiếp thu qu&aacute; chậm chạp. Một khi &ldquo;mệnh trời&rdquo; kh&ocirc;ng c&ograve;n nữa, t&iacute;nh chất &yacute; ch&iacute; luận đ&atilde; kịp thời chen v&agrave;o, v&agrave; tham vọng truyền kiếp của c&aacute;c đế chế Trung Hoa xưa được sống lại trong những bộ xống &aacute;o mới, ng&ocirc;n từ mới, được nu&ocirc;i dưỡng bằng những m&oacute;n ăn mới. Từ &ldquo;mệnh&rdquo; đ&atilde; diễn ra một qu&aacute; tr&igrave;nh phiếm thần ho&aacute; m&agrave; th&agrave;nh &yacute; ch&iacute; luận. C&aacute;i l&otilde;i của vấn đề trước sau kh&ocirc;ng đổi, n&oacute; tồn tại dai dẳng, lưu cữu v&agrave; được mạ l&ecirc;n bằng rất nhiều b&ugrave;a ch&uacute; hiện đại n&ecirc;n kh&oacute; nắm bắt hơn, m&agrave; cũng kh&oacute; tin hơn. Nhưng cứ đọc lại những tuy&ecirc;n bố về vai tr&ograve; Trung Quốc v&agrave; c&aacute;ch mạng Trung Quốc, do ch&iacute;nh người Trung Quốc ph&aacute;t ng&ocirc;n, sẽ kh&ocirc;ng thể n&agrave;o coi c&aacute;i &ldquo;thi&ecirc;n chức&rdquo; đ&aacute;ng kinh tởm kia đ&atilde; tuyệt nọc. Tuy nhi&ecirc;n, m&acirc;u thuẫn truyền đời giữa tham vọng v&agrave; thực lực ng&agrave;y c&agrave;ng h&agrave;nh hạ gi&agrave;y v&ograve; những kẻ phản động đang nắm quyền ở Bắc Kinh một c&aacute;ch dữ dội hơn, v&agrave; trong ph&aacute;t ng&ocirc;n cũng như trong hoạt động thực tiễn, họ b&agrave;y ra lắm điều o&aacute;i oăm, m&acirc;u thuẫn khiến cho nhiều người đ&atilde; kh&ocirc;ng thể hiểu đ&uacute;ng họ, từ đ&oacute; coi họ như qu&aacute;i trạng của thế giới hiện đại. Sẽ kh&ocirc;ng c&oacute; g&igrave; đ&aacute;ng ngạc nhi&ecirc;n nếu n&oacute;i rằng họ kh&ocirc;ng vẽ v&agrave;o bản đồ của m&igrave;nh to&agrave;n thế giới l&agrave; do thực lực,v&igrave; l&yacute; tr&iacute; tối thiểu, nhưng tham vọng họ kh&ocirc;ng vẽ ra th&igrave; chưa hề &ldquo;ph&ocirc;i pha&rdquo;. Th&iacute; dụ trong trong quan hệ với Nhật Bản, trong thực tế qu&acirc;n x&acirc;m lược Trung Quốc chưa bao giờ đặt ch&acirc;n l&ecirc;n được đất nước n&agrave;y. Ngược lại từ thế kỷ XIX trở đi, Nhật Bản đ&atilde; nhanh ch&oacute;ng bước v&agrave;o quỹ đạo của thế giới hiện đại, trở th&agrave;nh cường quốc tư bản chủ nghĩa, một đế quốc duy nhất ở ch&acirc;u &Aacute;. Sự thực lịch sử đ&oacute; c&ugrave;ng với những nỗi nhục qu&acirc;n sự khi Nhật Bản tiến c&ocirc;ng chiếm đ&oacute;ng một phần lớn l&atilde;nh thổ Trung Hoa v&agrave;o thời gian chiến tranh thế giới thứ hai khiến cho những người cầm b&uacute;t &ldquo;thẹn th&ograve;&rdquo; kh&ocirc;ng d&aacute;m khu&ocirc;n Nhật Bản v&agrave;o l&atilde;nh thổ giả định kia của họ, mặc d&ugrave; họ vẫn th&egrave;m thuồng, &ldquo;x&acirc;m lược bằng bản đồ&rdquo; quần đảo Riukiu. Cả Nội, Ngoại M&ocirc;ng, cả v&ugrave;ng Trung &Aacute; Li&ecirc;n X&ocirc; đều bị coi l&agrave; Di, Địch cũ v&agrave; v&igrave; thế với họ kh&ocirc;ng c&oacute; chỗ n&agrave;o &ldquo;v&ocirc; l&yacute;&rdquo; khi vẽ tấm bản đồ kia. Đến đ&acirc;y c&oacute; thể coi l&agrave; ch&uacute;ng ta đ&atilde; cắt nghĩa được &ldquo;c&acirc;u chuyện về những tấm bản đồ Trung Quốc&rdquo; c&ugrave;ng những tuy&ecirc;n ng&ocirc;n l&atilde;nh thổ của họ. T&iacute;nh chất duy t&acirc;m, lạc l&otilde;ng, phản động của quan niệm đ&oacute; thật r&otilde; r&agrave;ng nếu như ch&uacute;ng ta c&oacute; một c&aacute;i nh&igrave;n biện chứng đối với sự vận động của lịch sử x&atilde; hội n&oacute;i chung, của vấn đề l&atilde;nh thổ n&oacute;i ri&ecirc;ng. Lịch sử ph&aacute;t triển của nh&acirc;n loại n&oacute;i chung đ&atilde; đi từ &yacute; thức cộng đồng về l&atilde;nh thổ đến &yacute; thức ph&aacute;p quyền, trong đ&oacute; &yacute; thức thần quyền chỉ l&agrave; yếu tố đ&egrave;o b&ograve;ng gắn với quyền lợi của giai cấp thống trị. Đường bi&ecirc;n giới của c&aacute;c quốc gia h&igrave;nh th&agrave;nh trong lịch sử l&agrave; kết quả của rất nhiều những nguy&ecirc;n nh&acirc;n phức tạp, nhưng c&agrave;ng ng&agrave;y c&agrave;ng c&oacute; xu thế ổn định. Sự chấp nhận của hai quốc gia tiếp cận nhau về đường bi&ecirc;n giới giữa họ v&agrave; được x&aacute;c lập th&agrave;nh văn bản ch&iacute;nh l&agrave; &yacute; thức ph&aacute;p quyền đ&oacute; l&agrave; sự kiện c&oacute; t&iacute;nh phổ biến to&agrave;n thế giới, n&oacute;i c&aacute;ch kh&aacute;c, đ&oacute; l&agrave; tất yếu của lịch sử. Kết hợp giữa quyền lợi c&aacute;c quốc gia với thực trạng bi&ecirc;n giới trong lịch sử l&agrave; nguy&ecirc;n tắc chung để hoạch định bi&ecirc;n giới v&agrave; đ&atilde; trở th&agrave;nh ti&ecirc;u chuẩn, luật ph&aacute;p quốc tế. T&ocirc;n trọng nguy&ecirc;n tắc n&agrave;y ch&iacute;nh l&agrave; sự đảm bảo đối với ho&agrave; b&igrave;nh v&agrave; t&igrave;nh hữu nghị giữa c&aacute;c d&acirc;n tộc của thế giới hiện đại. Ch&iacute;nh những người c&oacute; tr&aacute;ch nhiệm trong giới cầm quyền nước Cộng ho&agrave; Nh&acirc;n d&acirc;n Trung Hoa đ&atilde; rất nhiều lần hứa cam kết t&ocirc;n trọng nguy&ecirc;n tắc n&agrave;y. Chủ nghĩa Lenin lần đầu ti&ecirc;n trong lịch sử đ&atilde; đề xuất v&agrave; vận dụng th&agrave;nh c&ocirc;ng nguy&ecirc;n l&yacute; quyền d&acirc;n tộc tự quyết. Tất cả c&aacute;c đảng v&agrave; c&aacute;c nh&agrave; nước tự coi m&igrave;nh được tổ chức theo nguy&ecirc;n tắc Mac-xit L&ecirc;-nin-nit kh&ocirc;ng được qu&ecirc;n điều đ&oacute;. Những xung đột, tranh chấp hay quyền lợi lịch sử giữa c&aacute;c quốc gia trong ho&agrave;n cảnh thế giới hiện đại đều phải được giải quyết tr&ecirc;n nguy&ecirc;n tắc thương lượng ho&agrave; b&igrave;nh. Thế nhưng, thật mỉa mai, những kẻ tự xưng l&agrave; cộng sản, l&agrave; c&aacute;ch mạng, lại &ocirc;m ấp một quan niệm lạc hậu &ndash; lạc hậu hơn cả thời trung cổ ch&acirc;u &Acirc;u &ndash; về l&atilde;nh thổ như vậy. Theo g&oacute;t của nghĩa đế quốc nhưng lại muộn mằn, những kẻ cầm quyền phản động ở Bắc Kinh đ&atilde; h&agrave;nh động đi&ecirc;n kh&ugrave;ng, phi&ecirc;u lưu. Họ lần lượt thay bạn đổi th&ugrave;, chĩa mũi nhọn về bất cứ ai nếu đối tượng đ&oacute; ngăn chặn cuồng vọng của họ, bằng một c&aacute;i mũ chụp l&agrave; &ldquo;phản c&aacute;ch mạng&rdquo; l&agrave; &ldquo;x&eacute;t lại&rdquo; trong khi họ hợp t&aacute;c với tất cả c&aacute;c lực lượng phản động nhất, ph&aacute;t x&iacute;t nhất, bị cả lo&agrave;i người tiến bộ phỉ nhổ. Khi đ&atilde; tự lột truồng m&igrave;nh ra như vậy, những kẻ ng&ocirc;ng cuồng ấy đ&atilde; l&agrave;m cho thế giới thấy r&otilde; rằng &ldquo;mục ti&ecirc;u của ch&uacute;ng ta l&agrave; to&agrave;n thế giới&rdquo; (Mao Trạch Đ&ocirc;ng) &ndash; d&ugrave; l&agrave; thế giới bị hoang t&agrave;n v&igrave; chiến tranh hạt nh&acirc;n, to&agrave;n bộ văn minh vật chất v&agrave; tinh thần của nh&acirc;n loại th&agrave;nh tro trong ngọn lửa chiến tranh do họ ch&acirc;m ng&ograve;i v&agrave; mượn tay kẻ kh&aacute;c ch&acirc;m ng&ograve;i tr&ecirc;n thế giới. Sau đ&oacute; thế giới sẽ được l&agrave;m chủ bởi một lũ ngợm chui l&ecirc;n từ địa đạo! Đ&oacute; l&agrave; l&ocirc;gich khắc nghiệt nếu họ thực hi&ecirc;n được lời họ ph&aacute;t ng&ocirc;n. Đủ hiểu v&igrave; sao họ m&ugrave; qu&aacute;ng v&agrave; trở n&ecirc;n b&iacute; hiểm trước thế giới hiện đại. Để kết th&uacute;c, cần phải n&oacute;i rằng, nếu theo c&aacute;i l&ocirc;gich đ&ograve;i đất kia th&igrave; c&aacute;c ho&agrave;ng đế La M&atilde; &ndash; nếu c&oacute; người thừa kế như c&aacute;c ho&agrave;ng đế Trung Hoa &ndash; sẽ đ&ograve;i lại cả ch&acirc;u &Acirc;u v&agrave; đế quốc Thổ Nhĩ K&igrave; cũng kh&ocirc;ng phải l&agrave; một nước b&eacute; như hiện nay. M&ocirc;ng Cổ lại phải cử người sang &ldquo;l&agrave;m quan&rdquo; tận Đa-nu&yacute;p, tận Vũ H&aacute;n, c&aacute;c nước Nga Sa ho&agrave;ng, H&agrave; Lan, T&acirc;y Ban Nha, Bồ Đ&agrave;o Nha&hellip; đều vẽ lại bản đồ l&atilde;nh thổ của m&igrave;nh, trong đ&oacute; nước Anh, nước Ph&aacute;p sẽ &ldquo;hời&rdquo; hơn cả. Nếu thế, th&igrave; c&ograve;n đ&acirc;u sự tồn tại cuả c&aacute;i &ldquo;Trung Hoa huy ho&agrave;ng&rdquo; v&igrave; n&oacute; phải lần hồi l&agrave; &lsquo;thuộc quốc&rdquo; của M&ocirc;ng Cổ xưa kia, của bộ tộc M&atilde;n Thanh, của Anh, của Nhật Bản&hellip; v&agrave; cũng nếu thế, cần c&oacute; chiến tranh li&ecirc;n mi&ecirc;n, cần &ldquo;c&aacute;ch mạng kh&ocirc;ng ngừng&rdquo; như c&aacute;ch họ hiểu kh&aacute;i niệm n&agrave;y của M&aacute;c, cần quay lại thời Trung cổ, thời cận đại để chịu nhục v&agrave; tiến h&agrave;nh chiến tranh giải ph&oacute;ng? Phải chăng đ&oacute; l&agrave; viễn cảnh đ&aacute;ng mừng của &ldquo;thế giới đại loạn&rdquo;? Nếu thế Trung Quốc l&agrave;m sao c&oacute; thể &ldquo;an&rdquo;, l&agrave;m sao ung dung &ldquo;toạ sơn quan hổ đấu&rdquo; v&agrave; &ldquo;bốn hiện đại ho&aacute;&rdquo;?</p>

<p style="text-align: justify;">[1]Xem, chẳng hạn Philippe Richer, La Chine et le tiers monde, Payots. Paris. 1971 [2]Sử k&yacute; Tư M&atilde; Thi&ecirc;n, tập I, Nxb Văn học, tr. 45 Nguồn: Tạp ch&iacute; Triết học, Viện Triết học, Ủy ban Khoa học X&atilde; hội Việt Nam, H&agrave; Nội, Số 4/1980, tr. 99 &ndash; 118.</p>

		</div>
	</div>
	<div id="footer" class="clearfix">
		<div id="url">
			<strong>URL của bản tin này: </strong><a href="https://fos.ussh.vnu.edu.vn/vi/news/savefile/tan-man-phuong-dong/chu-nghia-duy-tam-cua-mot-quan-niem-ve-lanh-tho-628.html" title="Chủ nghĩa Duy tâm của một quan niệm về lãnh thổ">https://fos.ussh.vnu.edu.vn/vi/news/savefile/tan-man-phuong-dong/chu-nghia-duy-tam-cua-mot-quan-niem-ve-lanh-tho-628.html</a>

		</div>
		<div class="clear"></div>
		<div class="copyright">
			&copy; Khoa Đông phương học
		</div>
		<div id="contact">
			<a href="mailto:webmaster@flis.vinades.my">webmaster@flis.vinades.my</a>
		</div>
	</div>
</div>
        <div id="timeoutsess" class="chromeframe">
            Bạn đã không sử dụng Site, <a onclick="timeoutsesscancel();" href="https://fos.ussh.vnu.edu.vn/#">Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập</a>. Thời gian chờ: <span id="secField"> 60 </span> giây
        </div>
        <div id="openidResult" class="nv-alert" style="display:none"></div>
        <div id="openidBt" data-result="" data-redirect=""></div>
<div id="run_cronjobs" style="visibility:hidden;display:none;"><img alt="cron" src="/index.php?second=cronjobs&amp;p=h0ouH058" width="1" height="1" /></div>
<script src="https://fos.ussh.vnu.edu.vn/assets/js/jquery/jquery.min.js"></script>
<script>var nv_base_siteurl="/",nv_lang_data="vi",nv_lang_interface="vi",nv_name_variable="nv",nv_fc_variable="op",nv_lang_variable="language",nv_module_name="news",nv_func_name="savefile",nv_is_user=0, nv_my_ofs=7,nv_my_abbr="+07",nv_cookie_prefix="nv4",nv_check_pass_mstime=1738000,nv_area_admin=0,nv_safemode=0,theme_responsive=1,nv_recaptcha_ver=2,nv_recaptcha_sitekey="6LfUJLoZAAAAAOF-uL1e3WO-MbQOZOJfBeGwOWBw",nv_recaptcha_type="image",XSSsanitize=1;</script>
<script src="https://fos.ussh.vnu.edu.vn/assets/js/language/vi.js"></script>
<script src="https://fos.ussh.vnu.edu.vn/assets/js/DOMPurify/purify3.js"></script>
<script src="https://fos.ussh.vnu.edu.vn/assets/js/global.js"></script>
<script src="https://fos.ussh.vnu.edu.vn/assets/js/site.js"></script>
<script src="https://fos.ussh.vnu.edu.vn/themes/default/js/news.js"></script>
<script src="https://fos.ussh.vnu.edu.vn/themes/flis/js/main.js"></script>
<script src="https://fos.ussh.vnu.edu.vn/themes/flis/js/custom.js"></script>
<script type="application/ld+json">
        {
            "@context": "https://schema.org",
            "@type": "Organization",
            "url": "https://fos.ussh.vnu.edu.vn",
            "logo": "https://fos.ussh.vnu.edu.vn/uploads/fos/dph-5.png"
        }
        </script>
<script src="https://fos.ussh.vnu.edu.vn/themes/flis/js/bootstrap.min.js"></script>
</body>
</html>